Khi thần đồng trở thành người thường

Có thể bạn quan tâm

PhilippinesCả tuổi thơ luôn đứng hạng nhất và được mệnh danh là thần đồng, nhưng khi vào đại học Angle Martinez nhận ra có nhiều bộ óc lỗi lạc hơn mình.

Angel Martinez là một sinh viên ngành truyền thông và nhà văn tự do đến từ Manila, Philippines. Trong bài viết mới đây trên tờ VICE, Angle đã chia sẻ về quá trình trưởng thành của mình, từ một đứa trẻ thần đồng đến một người bình thường.

“Khi 5 tuổi bố mẹ đưa tôi đến gặp một người phụ nữ bí ẩn cách nhà tôi vài phút. Tôi không biết cô ấy là ai, muốn gì, tôi chỉ răm rắp thực hiện theo những thứ ngẫu nhiên cô ấy yêu cầu, như đánh vần các từ, đọc to các đoạn văn…”, Angel chia sẻ.

Buổi gặp gỡ diễn ra trong nhiều giờ. Cuối cùng Angel được người phụ nữ cấp quyền vào thư viện, nơi có thể tìm được mọi thứ, như một phần thưởng cho việc vượt qua các bài kiểm tra. Angel gặp lại người phụ nữ hai lần nữa và trải qua thêm nhiều bài kiểm tra.

“Tôi không hiểu những cuộc gặp bí ẩn này là gì cho đến khi tôi 13 tuổi, cuối cùng bố mẹ tôi cho tôi xem báo cáo chi tiết tất cả các đánh giá mà tôi đã trải qua”, cô kể.

Bài báo về Angle khi 5 tuổi, cho thấy khả năng thiên bẩm của cô bé. Ảnh: Angel Martinez.

Bài báo về Angle khi 5 tuổi, cho thấy khả năng thiên bẩm của cô bé. Ảnh: Angel Martinez.

Hóa ra bố mẹ của Angle đã nhận ra con có “khả năng nhận thức cao” từ rất sớm và quyết định tìm đến chuyên gia để có thể phát huy hết tiềm năng của con. Người phụ nữ bí ẩn là một nhà tâm lý học lâm sàng. Đúng như bố mẹ Angle nghĩ, người này cũng nhận xét Angle có “trí tuệ siêu việt”. Mới 5 tuổi cô bé có vốn từ vựng và kỹ năng đọc của một học sinh lớp 9 và kỹ năng lập luận trừu tượng của một đứa trẻ 13 tuổi.

Angle không mấy ngạc nhiên khi cha mẹ tiết lộ câu chuyện. Bởi cô là đứa con duy nhất trong nhà và luôn cảm thấy được “cha mẹ đặt trên một bệ đỡ”. Cô bé đã nói được cụm từ khi chưa đầy một tuổi và tự nhẩm bảng chữ cái từ dưới lên chỉ vài tháng sau đó. Tuổi lên ba cô bé đã dành cả ngày trong ngôi nhà đầy sách, nghiền ngẫm bất cứ cuốn nào có được. Điều này khiến Angle trở thành tâm điểm trong các buổi họp mặt gia đình, nơi cô bé sẽ kể lại các thủ đô trên thế giới hoặc giải thích cách thức thức ăn di chuyển qua hệ tiêu hóa, trong tiếng vỗ tay.

Trên tất cả, Angle biết viết từ rất sớm. Ban đầu cô bé viết mỗi tối trên những tờ giấy mẹ mang từ cơ quan về. Nội dung viết đơn giản là những câu chuyện cổ tích, dần sau đó kể lại những chuyện vụn vặt trong ngày. “Tôi đã viết hơn một trăm mẩu chuyện vào lúc tôi 5 tuổi, một kỳ tích đã giúp tôi có mặt trên một tờ báo địa phương và chương trình truyền hình đã đánh giá tôi là tương lai của nền văn học Philippines”, Angle kể.

Angle đã trải qua 12 năm học luôn đứng nhất. Ảnh: Angel Martinez.

Angle đã trải qua 12 năm học luôn đứng nhất. Ảnh: Angel Martinez.

Thành tích xuất sắc này mở ra con đường học tập xán lạn cho Angle. Cô liên tiếp giành các giải nhất từ các cuộc thi đánh vần đến viết luận cho đến khi tốt nghiệp trung học. Cô dễ dàng vượt qua kỳ thi đầu vào của 4 đại học hàng đầu Philippines mà không cần đi học thêm.

Cô gái đã nghĩ mình sẽ tiếp tục tỏa sáng khi vào Đại học Ateneo de Manila. Tuy nhiên, bài luận đầu tiên của môn tiếng Anh bị coi là “chưa đầy đủ”, “thiếu tập trung”, nhận một điểm C.

“Tôi không chấp nhận những thất bại như thế này. Tôi đã quen với việc thành công mọi thứ trong lần thử đầu tiên. Đối với tôi sai lầm là dấu hiệu của sự kém cỏi. Tôi đã lớn lên được bao quanh bởi những người nói rằng tôi là người giỏi nhất, vì vậy tôi cũng tin vào điều đó”, cô dằn vặt bản thân.

Mọi thứ vỡ vụn khi cô nữ sinh nhận ra đang ngồi trong một lớp học toàn những bộ óc lỗi lạc. Những thứ cô làm đều có người thực hiện tốt hơn. Mặc dù đã cố gắng, lực học của Angle trong học kỳ đầu tiên ở mức bình thường.

Áp lực phải chứng minh bản thân khiến cô rơi vào trì trệ, vỡ mộng, không thiết làm gì ngoài bài vở trên lớp. Cô nhận ra mình đang sống trong cơn ác mộng tồi tệ nhất của bản thân rằng: “Tôi quá đỗi bình thường”.

Phải mất một thời gian Angle mới chấp nhận được cô không phải là hạng nhất. Đến khi Covid-19 bùng nổ đã tước đi cơ hội “làm lại cuộc đời” của Angle bởi các trường học đóng cửa. Tuy nhiên chính giai đoạn này cô viết nhiều hơn bao giờ hết. Đó thực sự là bản năng và là cách duy nhất giúp cô thoát khỏi vòng thời gian lặp lại. Không điểm số, hạn nộp bài, chỉ mình cô với chiếc laptop.

Angle tìm thấy sự cân bằng khi đại dịch xảy ra, cô viết nhiều hơn. Đằng sau là các tiêu đề bài báo Angle đã đăng thời gian qua. Ảnh: Angel Martinez.

Angle tìm thấy sự cân bằng khi đại dịch xảy ra, cô viết nhiều hơn. Đằng sau là các tiêu đề bài báo Angle đã đăng thời gian qua. Ảnh: Angel Martinez.

Sau nhiều tháng liên tục viết, Angle đã xây dựng được danh mục các bài viết. Gia đình, bạn bè đã tiếp thêm động viên để cô xây dựng lại sự tự tin. Angle đã làm việc với các trang tin để cộng tác. Chính trong quá trình gửi bài cho các báo, được chỉnh sửa, Angle học được việc tiếp thu những phản hồi. “Tôi không phải là người giỏi nhất – có lẽ tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ – và điều đó không sao cả”, cô chia sẻ.

Trong quá trình viết bài báo này, Angle đã xem lại những đánh giá về mình khi 5 tuổi. Cô không thể không cười vì đã cho phép bài kiểm tra này có giá trị lớn trong đời mình, giống như giá trị con người cô được đánh giá trong một bản báo cáo 20 trang.

“Suy cho cùng, năng khiếu không phải sự miêu tả chính xác con người thật của tôi. Nó chỉ đơn giản là một lời nhắc nhở về những gì tôi có thể làm được một khi tôi chăm chỉ”, cô gái trẻ nói.

Bảo Nhiên

Mới cập nhật

Cùng chuyên mục